Nó đã lang thang lủi thủi cô đơn giữa chốn rừng đây nhiều ngày rồi, nhưng có lẽ, nó cần sự cô đơn ấy – một sự cô đơn tột cùng giữa nơi đất cỏ mênh mang vô tận, nơi chỉ thấy cỏ, lưa thưa vài bóng cây, vài ngọn hoa dại, cái bóng của nó, và đường chân trời ở rất xa phía kia.. *** Nếu như có gì để miêu tả nó, có lẽ chỉ có thể là một cựu tay chuyên máu lạnh hoang dã, là kẻ đã từng mạnh nhất, và là kẻ đã có nhiều kinh nghiệm hơn bất kể con vật nào khác chốn rừng già. Trong nơi rậm rạp này, nhẽ chỉ có chiếc cây cổ thụ phía xa kia, và nó đã từng chứng kiến nhiều nhất những mẩu chuyện nhỏ và từng mảnh đời ngắn tồn tại trên đây.. Nhưng ấy cũng là một phần của bi kịch thời gian. Những đóa hoa tulip rực rỡ ngẩn ngơ tới vậy, nhưng thật tàn nhẫn làm sao, Chúa Trời cũng chẳng thương chúng, nên nó cũng chẳng mong ông dung thứ cho một kẻ sát máu như nó – một con sự tử già. Thời dĩ vãng oanh liệt của nó là những chuỗi ngày nghiệt ngã, và hoang dã, bất tậ...
Nhận xét
Đăng nhận xét