Thơ năm chữ, đúng như tựa đề. *** (Ngắm trời) Biển bầu thiên mây xóa, Sóng sủi trắng ướt nhèm. Nếu con sóng là hoa, Anh sẽ tặng cho em. (Chưa nở) Mưa xuân nhẹ bay, bay.. Vậy mà cành cây này, Bây giờ hoa chưa nở Chỉ ngước bóng ơ thờ. (Đang rơi?) Phải chăng cánh hoa trắng Trong vườn tôi đang rơi, Hay là từ trên trời Bông tuyết tan ánh nắng? (Đầy) Ban đêm đầy ánh trăng Gió thổi đầy lá cuốn Khu vườn đầy sương trắng, Trái tim đầy nỗi buồn. (Nếu) Nếu ta gặp lại nhau Sau triệu năm xa vắng, Biết đón Người thế nào Ngoài nước mắt, im lặng? (Có phải?) Có phải bước chân khẽ Vương nơi đồng hoa lan? Mà lìa cành lặng lẽ.. Hay hoa rơi, hoa tàn vì dòng chảy thời gian? (Tới khóc) Một cánh chim tới khóc Ở trước cửa sổ tôi, Khóc thảm thiết, lệ ngọc Rơi tựa cánh hoa trôi, rụng trong gió, Thu rồi.. (Ngả vàng) Áo trắng khoác trên nàng, Dọc đồi, vương vào lá, Nhẽ á...
The sky is grey Like never before, What else to say? My love, what's more? Rain shall come and heavily poured Armageddon shall crash into our world.. So whilst warmth still lingers on us Let us kiss before returning to dust. Please, don't shed a tear, stay serene, My Love, rest your head upon me, Let us gaze at the fading scene, Of our fate and destiny. I'll enfold you in my arms So soon, there'll be no harm, And soon, there'll be no pain, Nothing'll ever hurt us again, For when the crimson rain.. .. cascades down from your wrist I would be right by your side For together, we're in this Our double suicide.
Nó đã lang thang lủi thủi cô đơn giữa chốn rừng đây nhiều ngày rồi, nhưng có lẽ, nó cần sự cô đơn ấy – một sự cô đơn tột cùng giữa nơi đất cỏ mênh mang vô tận, nơi chỉ thấy cỏ, lưa thưa vài bóng cây, vài ngọn hoa dại, cái bóng của nó, và đường chân trời ở rất xa phía kia.. *** Nếu như có gì để miêu tả nó, có lẽ chỉ có thể là một cựu tay chuyên máu lạnh hoang dã, là kẻ đã từng mạnh nhất, và là kẻ đã có nhiều kinh nghiệm hơn bất kể con vật nào khác chốn rừng già. Trong nơi rậm rạp này, nhẽ chỉ có chiếc cây cổ thụ phía xa kia, và nó đã từng chứng kiến nhiều nhất những mẩu chuyện nhỏ và từng mảnh đời ngắn tồn tại trên đây.. Nhưng ấy cũng là một phần của bi kịch thời gian. Những đóa hoa tulip rực rỡ ngẩn ngơ tới vậy, nhưng thật tàn nhẫn làm sao, Chúa Trời cũng chẳng thương chúng, nên nó cũng chẳng mong ông dung thứ cho một kẻ sát máu như nó – một con sự tử già. Thời dĩ vãng oanh liệt của nó là những chuỗi ngày nghiệt ngã, và hoang dã, bất tậ...
Nhận xét
Đăng nhận xét